1/ Bạn biết đấy, khi một người im lặng, người còn lại sẽ phải đoán xem tại sao người kia im lặng. Khi đoán về sự im lặng của nhau, có rất nhiều sự lầm tưởng. Không phải lúc nào đối phương cũng tinh tế hiểu được sự im lặng của bạn. Đôi khi, ngay cả với những người có thừa sự tinh tế cần thiết, sự im lặng của người kia vẫn khiến họ mất tập trung ở 1 thời điểm nào đó
2/ Mỗi người 1 lựa chọn thôi, có miệng thì nói, k thì cạy miệng cũng chả hé câu nào. Mà đã là lựa chọn bản thân thì đừng có than vãn trách đời bất công. Tất cả những gì mình nhận được, đều là thanh toán cho sự lựa chọn của bản thân.
3/ Vâng, sự im lặng đáng giá ngàn vàng. Khi bạn sai, hoặc cảm thấy mình sai, sự im lặng lắng nghe mọi sự chỉ dẫn, mọi sự mắng mỏ từ người mà bạn đã phạm lỗi hoặc từ người chỉ ra điểm sai lầm của bạn là điều cần thiết
4/ Sự lựa chọn giữa việc im lặng hay nói ra còn tùy thuộc vào ngữ cảnh và mối quan hệ đôi khi việc im lặng có thể giúp người khác tự trưởng thành nhưng cũng có lúc sự giúp đỡ hay góp ý kịp thời có thể tránh được những hậu quả không mong muốn điều quan trọng là tìm ra sự cân bằng nhưng quan trọng nhất là người được góp ý họ có trong tâm thế muốn được nghe lời nói đó hay không cũng rất quan trọng nữa nếu người đó không muốn nghe thì lời góp ý có hay tới mức nào cũng trở nên vô nghĩa
5/ Mình không phải người hướng nội cũng không phải người hướng ngoại mình chỉ nói nhiều với những người mình thân với mình nói ít với những người ít tiếp xúc vậy thôi
6/ Nếu mà người gặp vấn đề họ không chịu kể ra, thì mình sẽ không quá đào sâu vào họ. Vì có thể mình chưa phải là người đủ tin tưởng để họ bộc bạch câu chuyện còn nếu người mà không chịu kể kia là người mình yêu quý thì mình có thể gợi chuyện bằng cách " Dạo này thấy cậu như này, có phải là do abcxyz không?". Còn nếu họ vẫn không chịu nói với mình thì mình cũng tôn trọng. Vì có thể việc mình muốn giải quyết vấn đề hộ người khác có thể từ động cơ thể hiện bản thân, nên cũng không cần quá phải bắt người nói nói ra với mình, họ có thể nói ra với người khác nếu người khác đó khiến họ đủ tin tưởng. Vì mình muốn họ được bộc bạch ra, chứ không phải là bộc bạch với mình mới chuẩn.
7/ Tôi có vài đứa bạn. Thi thoảng nhiên nhắn tin bảo dạo này tôi buồn, mệt mỏi thậm chí có lúc kêu luôn là trầm cảm. Nhưng lạ là khi hỏi lại có chuyện gì thì một là ko thấy hồi âm mà 2 là nói: ah, ko có chuyện gì. Thật ko biết làm gì tiếp luôn.
8/ Mình cũng giống bạn. Khi học cấp 3 mình khá sôi nổi, nhưng khi lên đại học nhiều chuyện tác động, mình phát ngán với những thứ xung quanh. Mình chọn cách tách biệt cuộc sống bên ngoài, đi sâu vào nội tâm, trả lời cho các câu hỏi của bản thân, sau thời gian dài, mình dần kết nối với chính mình. Rồi mình trả lời được các câu hỏi, mình thực sự muốn gì, mục đích mình sống là gì,... Đến giờ mình vẫn vậy, mọi người nhìn vào bảo mình như tự kỷ ấy :v Mình không cùng quan điểm vs đa số những người còn lại, nên mình cứ cô độc trên con đường mình đã chọn. Đôi khi lạc lõng cô đơn, không thể chia sẻ với ai. Nhưng trong thâm tâm mình thấy như hiện tại là tốt nhất cho mình.
9/ Thật ra, việc học cách im lặng, nuốt cái tôi vào trong chính là một bài học quan trọng và cần thiết cho sự trưởng thành của mỗi người
10/ Con người thường dùng sự im lặng để diễn tả sự suy sụp của bản thân. Bề ngoài thì bình lặng nhưng trong lòng một chút tàn tro cũng không có.
11/ Sẽ có những thời điểm cậu chỉ muốn đặt mọi thứ về “chế độ im lặng” — tắt đi âm thanh của thế giới xung quanh, lặng lẽ thu mình lại, để không còn ai có thể chạm vào nỗi buồn đang cuộn sóng trong lòng. Cậu mệt mỏi vì những lời hỏi thăm hời hợt, những kỳ vọng đè nặng trên vai, và cả những áp lực vô hình chẳng thể gọi tên. Cậu muốn dừng lại, muốn biến mất khỏi tất cả, để rồi trong khoảng lặng ấy, tự mình vá víu những mảnh vỡ đã rạn nứt từ bao lâu.
12/ Im lặng không phải là yếu đuối, mà là cách cậu tự chữa lành — cho đến khi sẵn sàng đối diện với thế giới một lần nữa, bằng một tâm hồn mạnh mẽ hơn.
13/ Đằng sau vẻ bình lặng của mỗi ng là cả một toà thành đổ vỡ bên trong
14/ Nhiều người thường chọn im lặng sau khi mất đi thứ gì đó. Trông có vẻ rất vô nghĩa nhưng thật ra rất đau lòng
15/ Khi bạn không còn bộc lộ cảm xúc bằng việc up story, than phiền, nhắc nhẹ trên trang cá nhân, thay ảnh đại diện liên tục, đổi tên tài khoản, tìm bạn bè than phiền đủ kiểu. Thay vào đó là thói quen yên lặng, cho bản thân tự chữa lành, khi đó bạn đã trưởng thành rồi
16/ Cái giá của sự trưởng thành là phải biết giữ im lặng thay vì nói hết nỗi lòng
17/ Đâu phải ai cũng đủ can đảm để nói hết chuyện ở trong lòng đâu đôi khi im lặng cũng là một sự lựa chọn tốt mà đỡ phải phiền người khác
18/ Chỉ mong đến ngày nào đó , mình sẽ gặp được một người đáng tin tưởng để nói ra những nỗi lòng của bản thân
19/ Từ nhỏ mình đã ít nói rồi, h lớn cũng vậy, ai làm gì nói gì mặc kệ hết, hễ ai hỏi tới mình cái gì thì mình đáp lại rồi thôi à, mình cũng chưa hề chủ động bắt chuyện với ai bao giờ luôn á, có nhiều người mình gặp hoài nên có biết họ nhưng khi gặp mình lại không dám bắt chuyện, phần vì sợ làm phiền họ, phần mình cũng không có cái gì để hỏi, phần thì mình không biết phải hỏi gì nói gì để họ không thấy phiền hay khó chịu
20/ Nhưng bạn ơi, cs này còn nhiều điều phải bước tiếp, phải sống lắm. Tự nhận mh là ng hướng nội, trải qua nhiều đau thương, áp lực, bg mh cũng sống trầm lặng lắm: ít chia sẻ vs mn, ít ns, luôn cảm thấy chẳng có ai lắng nghe mh... Đi làm thì bị ns là trầm tính, k hòa đồng, k năng động... Nhưng mh nghĩ khác, luôn lm tốt cv của mh, còn lại mh kqt lắm. Có chuyện buồn đôi khi mh khóc 1 mh, tâm sự dc thì ns k thì thôi, tự gặm nhấm, chữa lành, sáng hôm sau vẫn vui vẻ đi lm, vẫn bt như chẳng có gì... Sau bao chuyện, mh may mắn vì có gia đình là nơi bao bọc mh, có thể thoải mái trở về, tâm sự, khóc lóc điên rồ chẳng ai phán xét
21/ Đâu phải lúc nào cũng nói ra hết là tốt đâu. Có những chuyện nên giữ trong lòng thì tốt hơn. Lòng tin giờ đây được đong đếm qua số gian khổ trải qua cùng nhau chứ không thể dùng thời gian để đánh giá được
22/ Nhưng mà nói ra đôi lúc sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến đối phương, họ sẽ có những suy nghĩ về mình, không biết tốt hay xấu. Khiến họ suy nghĩ nhiều cũng chẳng tốt. Đối với 1 đứa nhạy cảm như mình, mọi câu nói mọi hành động của người khác cũng làm mình buồn rất nhiều tuy nó chẳng có hàm ý sâu xa. Nói ra rồi đối phương sẽ bảo mình nghĩ nhiều, cũng có đôi khi họ sẽ lại khuyên nhủ thật nhiều, tuy mình chỉ muốn họ lắng nghe, không phải là lời khuyên. Vì vậy, đôi khi, vẫn không nên nói ra thì tốt hơn
23/ Nhưng mà tớ không biết phải nói gì cả, tớ có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại không biết phải nói gì. Hơn nữa, tớ không muốn ai phải suy nghĩ về tớ, một cách thương hại hay khó chịu cả
24/ Mình đã chọn viết ra giấy và đốt nó đi. Đâu phải ai cũng hiểu đc kể cả người thân nhất,hiểu đc là tốt không hiểu lại thành nhiều chuyện, than vãn, kể lể. thôi thì cứ giữ cho mình
25/ Còn bản thân tớ chưa dám nói ra hết những suy nghĩ hay bộc lộ quá nhiều ra bên ngoài!!! Nói ra cũng khiến xung quanh muộn phiền đó
26/ Tớ vẫn luôn chọn cách giấu đi cảm xúc của mình bởi lẽ nếu đối phương thật sự để tâm đến mình họ nhất định sẽ có cách để biết, còn nếu trong lòng họ kg có bạn thì dẫu bạn có nói trăm ngàn lần cũng vô nghĩa
27/ Nhưng mà tớ muốn trốn tránh và im lặng nhìn lại bản thân, phân tích các kiểu tớ sợ họ thấy phiền, tớ sợ họ thấy được bản thân yếu đuối, tiêu cực đó của tớ mà lo lắng hay thương hại với lại nếu lúc nói ra tớ cũng không biết diễn đạt làm sao cho hợp, sợ sẽ khóc mất thôi 😢
28/ Ko phải cứ lúc nào nói ra cũm sẽ dc người khác hiểu và đồng tình . Đôi khi nta nghĩ ngược lại đó là lỗi của mình . 1 số chuyện có lẻ im lặng sẽ tốt hơn , ng thật sự hiểu mình thì o cần mình phải nói
29/ Hông giỏi văn chương nên mình hông biết diễn tả hay nói như thế nào để đối phương có thể hiểu,so với việc không nói ra được lòng mình thì mình sợ đối phương hiểu lầm mình hơn
30/ Lựa chọn nói cũng được hoặc không cũng được. Nói ra chưa chắc sẽ nhẹ lòng nên t chọn cách nch với chính bản thân t
31/ Im lặng là một loại trí tuệ người càng khôn ngoan càng hiểu giá trị của sự im lặng
32/ 🙂 nhiều lúc thấy như bản thân mình lại hay, không chia sẻ, không tâm sự gì cả, không cần ai lắng nghe, cùng lắm tự kỉ nói chuyện một mình, đổi tiếng đổi giọng trong đầu lại đỡ mệt hơn trò chuyện với người khác
33/ Trong đối nhân xử thế hằng ngày lặg lẽ trôi qua hoc cach đừng bao gio ns ra suy nghĩ của mìh thì tốt hơn. Bởi mỗi người có thể có những ký ức không vui và dễ bị tổn thương nên không muốn chia sẻ với bất kỳ ai. Cách tốt nhất không phải hỏi han quan tâm mà chỉ đơn giản là một sự im lặng
34/ Thích thì nhập hội, không thích thì một mình một góc, vì chúng không có nỗi sợ bị đánh giá, phán xét. Vì thế cho nên, đối với mình, có thể tìm được một người mình có thể im lặng tựa vào, không cần phải quan tâm xem gợi chuyện gì tiếp theo để chứng tỏ bản thân mình thú vị, giỏi giang là một điều kỳ diệu trong cuộc sống này
35/ Mình thích kết nối với ai đó, đôi lúc bằng chính sự im lặng của mình. Bởi vì chỉ có với ai đó thật tin tưởng, mới thoải mái im lặng như vậy. Thật là mãn nguyện khi có một người để có sự kết nối như vậy. Cũng bởi, có những thứ tình cảm thiêng liêng, chẳng lời nào thốt ra tương xứng nổi
36/ Đàm luận khiến người ta hiểu biết, nhưng im lặng là trường học của sự khôn ngoan. Im lặng còn là yêu thương, tha thứ, và là cuộc sống. Tóm lại, im lặng là một nghệ thuật kỳ diệu và là cách thể hiện văn hóa cao cấp. Thực ra có những cách còn tinh tế hơn sự im lặng, tùy từng tình huống. Nhưng nếu không nghĩ ra thì tốt nhất nên im lặng
37/ Ngoài ra, ở bạn còn một điểm nữa khiến tôi rất chú ý, đó là phong thái điềm tĩnh và không quá ồn ào, phô trương. Nói theo ngôn ngữ hiện đại teen hơn thì là không "làm màu". Cá nhân tôi luôn được truyền cảm hứng bởi những người im lặng và làm việc của mình một cách chăm chỉ. Họ không nói nhiều, không quá khoe mẽ nhưng một khi họ đã nói, điều họ nói là điều người khác cần lắng nghe và có thể học hỏi được nhiều từ họ
38/ Khi dành cho mình sự tĩnh lặng, chúng ta có thể nghe và nhìn thấy những thứ mà chúng ta đã vô tình phớt lờ hoặc không thể nhận ra khi hòa mình vào thế giới bên ngoài kia, đồng thời, những khao khát của chúng ta cũng trở nên cực kỳ nhỏ bé và đơn giản. Chúng ta tìm thấy giọng nói bên trong của sự thỏa mãn và nhận ra rằng chúng ta đã có tất cả mọi thứ chúng ta cần. Sự im lặng mang chúng ta quay trở về với không gian nghỉ ngơi, thanh tịnh, tránh xa khỏi sự ồn ã của thế giới bên ngoài
39/ Im lặng không có nghĩa là tự cô lập mình, tách biệt hay rời xa hoàn toàn khỏi cuộc sống hiện tại. Im lặng nghĩa là bạn dành thời gian cho mình để thanh lọc tâm hồn và để hiểu chính mình hơn
40/ Có một người không phải họ thích im lặng, mà vì xung quanh toàn người lạ, chưa thể thích nghi được. Một khi họ đã quen rồi thì lại ồn ào đến đáng sợ
41/ Mình thích sự tĩnh lặng, không phô trương, bởi vì suy cho cùng chuyện của mình thì cũng nên để tự bản thân mình giải quyết. Cái gì không thích thì không để tâm đến Người không hợp thì né bớt đi Và im lặng để bản thân bớt nói ra những điều đau lòng. Giữa cái thành phố tấp nập như này, mình chỉ biết tin vào bản thân mình thôi
42/ Khi sinh ra con người luôn được dạy nói chứ không được dạy cách im lặng. Im lặng là lắng nghe, là tiếp thu. Im lặng là tự học và tự rèn luyện. Nói nhiều không phải là tốt và im lặng nhiều chưa chắc đã hay. Cần biết lúc nào cần nói lúc nào cần im lặng. Đối với tôi học nói chỉ trong 3 tháng, nhưng học để im lặng đó là học cả đời
43/ Trong giao tiếp, im lặng đôi khi được sử dụng nhằm để lộ hoặc che giấu một điều gì đó. Ví dụ: trước một câu hỏi của đối phương theo chiều hướng đi sâu vào đời tư hoặc bạn không muốn trả lời, sự im lặng có thể là một cách trả lời mang tính ngầm ẩn.
44/ Im lặng là một thành tố không thể thiếu trong giao tiếp của con người và thậm chí có vai trò quan trọng. Ngoài ra, im lặng còn mang chức năng tạo cảm, đặc biệt trong những trường hợp cần bộc lộ tình cảm, xúc cảm, thái độ, sự chia sẻ với đối tác giao tiếp. Ví dụ trước nỗi đau mà người bạn của mình đang phải trải qua, bạn im lặng không nói gì, nhưng sự im lặng đó lại mang ý nghĩa của một sự đồng cảm. Hoặc trong nhiều tình huống khi người kia đang nổi giận, bạn im lặng để làm dịu đi cơn nóng giận bởi không sẽ chẳng khác nào “đổ thêm dầu vào lửa”.
45/ Mình thà rằng ích kỷ, im lặng, một mình tự ôm vào lòng nhưng mà cảm thấy ổn hơn là phải chia sẻ
46/ Im lặng luôn là điều đáng sợ nhất đối với con người, không chỉ trong cuộc sống mà còn ở tình yêu. Người ta thường hay sợ cảm giác im lặng, đặc biệt là khi chia tay. Bỗng một ngày chiếc điện thoại của bạn chẳng có hiển thị lên những dòng tin nhắn, những cuộc gọi đến những, sẽ chẳng còn những lời động viên hay hỏi han nhau nữa. Tất cả những lời chia sẻ trước đó đột nhiên biến mất chẳng còn một dấu vết nào. Im lặng có lẽ là thứ cảm giác đáng sợ nhất
47/ Nhiều lúc chỉ cần im lặng, cuộc sống sẽ nhẹ nhàng trong hạnh phúc
48/ Im lặng không có nghĩa là ngừng yêu thương, không có nghĩa là không nhớ, không có nghĩa là ngừng dõi theo ai đó, im lặng cũng không có nghĩa là bỏ mặc, càng không có nghĩa là không quan tâm
49/ Từ nhỏ tới lớn hầu như có chuyện gì là mình sẽ im lặng tự giải quyết k dám làm phiền tới người khác 😅 Mình có cảm giác rằng nếu trải lòng thì ngta cũng không giúp được gì cho mình cả và mình còn đẩy cái tiêu cực đấy sang cho họ
50/ Thay vì nói ra và tìm sự an ủi động viên từ người khác, im lặng lắng nghe nội tâm sẽ giúp mỗi người tự mình vượt qua, chấp nhận những quy luật của cuộc sống và trân trọng hạnh phúc ở hiện tại
Nhận xét
Đăng nhận xét